Trung Quốc là điểm đến thu hút phần đông khách du hý trên toàn cầu không chỉ bởi phong cảnh đẹp hút hồn mà ở Trung Quốc còn mang 1 nền văn hóa http://tinhhoa.net/ độc đáo. không những thế, lúc đi du lịch Trung Quốc 2016 du khách cần sắm Phân tích trước những lưu ý dành riêng cho du khách nước ngoài.
một. thời khắc đi du lịch Trung Quốc 2016
lúc đi du lịch Trung Quốc 2016 du khách không cần quá bận tâm đến việc tuyển lựa thời khắc để mang thể lên đường. Du khách với thể tới Trung Quốc vòng vèo năm vì bờ cõi Trung Quốc trải dài đa dạng vùng miền và sở hữu hồ hết hoạt động phổ biến diễn ra suốt cả năm. du lịch Trung Quốc 2016 còn tùy thuộc vào địa điểm nào bạn muốn tới, bạn thích thu giãn khí hậu thế nào... Khí hậu của Trung Quốc rất đa dạng. Miền bắc với khí hậu sở hữu mùa đông hà khắc kiểu Bắc cực. Miền trung với khí hậu ôn đới hơn. Miền nam chủ yếu là khí hậu tiểu nhiệt đới.
Bắc Kinh lạnh và gió vào mùa đông, mùa hè nóng khô, trời cuốn hút nhất là vào mùa xuân và thu. từ tháng 12 tới tháng hai, khí hậu Bắc Kinh rất phù hợp cho các bạn đam mê cảm giác lạnh và giá buốt, còn tháng 7 đến tháng 8 ở Thượng Hải sẽ là mùa mưa nên giả dụ bạn đi du lịch sẽ ko mấy thích thú.
Mùa thu ở Bắc Kinh từ khi tháng 10, khi này khí trời mát mẻ và cảnh vật mùa thu thật hấp dẫn mang phong cảnh cổ xưa kì bí và lãng mạn. Nắng nhẹ cùng những đám lá vàng trải dài khắp trên Vạn lý trường thành, trên núi, lăng mộ, cung điện, công viên... đem đến cảm giác ham thích cho du khách.
Du khách mang thể tới Trung Quốc quanh năm.
hai. Xuất nhập cảnh
lúc đi du lịch Trung Quốc 2016 bạn phải điền vào tờ khai hồ sơ XNC và thương chính theo dòng cung cấp tại sân bay Quốc tế. lúc nhập cảnh vào Trung Quốc thì điền vào tờ khai nhập cảnh được cung ứng trên tàu bay (hay tại cửa khẩu nhập cảnh ví như đi bằng các con phố bộ ) và tờ khai kiểm dịch. Bạn nhớ giữ lại những tờ khai XNC và tờ khai thương chính để lúc về cần sử dụng. khi xuất cảnh bạn ko được với theo giấy má, tài liệu của cơ quan, Đảng và nhà nước, vật liệu nổ, vũ khí và các nguyên liệu bị cấm khác. những chiếc trái cây tươi ko được nhập vào Trung Quốc.Theo quy định của hải quan Việt Nam, mỗi cá nhân khi xuất cảnh: không được sở hữu quá 3.000 đô la ví như đi phi cơ. không được sở hữu quá 500 đô la, 5.000.000 VND và 5.000 NDT. các máy điện thoại di động, máy quay phim, máy chụp ảnh cái chuyên dùng cần khai rõ ký hiệu, số máy vào tờ khai XNC.
3. Kinh nghiệm mang hành lý
lúc bạn chọn Trung Quốc làm cho điểm tới cho kỳ nghỉ năm nay thì rẻ nhất bạn nên Nhận định thật kỹ. Bởi Trung Quốc khác với tất cả các nước khác, đặc trưng là hành lý không thể tùy luôn thể sở hữu theo những vật dụng mình thích.
đến Trung Quốc bạn không mang theo các trang bị nhọn bằng kim loại như dao, kéo, dĩa, thìa; vật liệu nổ, khí giới và những vật liệu bị cấm khác. tránh sắm về Việt Nam các mặt hàng như vậy hoặc đồ chơi bạo lực cho trẻ thơ. Do chi phí giặt là cao, bạn nên mang theo bàn là, xà phòng. sở hữu theo đồ dùng cá nhân: thuốc thang, máy sấy tóc… (nếu cần).
khi đi du lịch Trung Quốc 2016 bạn nên với theo những trang bị cá nhân cần thiết như: bàn chải đánh răng, thuốc uống, khăn mặt, bàn cạo…Thời tiết buổi tối ở Trung Quốc lạnh hơn so có ở VN bởi thế bạn nên sở hữu theo áo khoác nhẹ. Chú ý sao cho đồ sở hữu theo là vừa đủ và gọn nhẹ. loại quần áo bạn nên mang theo phù hợp với khí hậu từ 3 độ C – 15 độ C, tuyển lựa loại giầy tốt, chiếc đã đi quen chân vì phải đi bộ đa dạng. Trong hồ hết các khách sạn, ổ cắm điện chỉ dùng phích cắm ba chấu vuông, nếu sở hữu nhu cầu sạc pin cho máy móc, điện thoại bạn nên với theo ổ chuyển giắc cắm (Adapter).
tới Trung Quốc du lịch rẻ nhất chỉ mang theo hành lý thật nhẹ nhõm.
4. Kinh nghiệm trong khách sạn
Lưu ý cho các bạn ít đi du lịch: khi tới bất kỳ khách sạn nào nhận phòng, bạn lưu ý rà soát, ví như thấy hỏng hoặc thiếu thiết bị phải báo ngay cho HDV biết, nếu ko khi trả phòng bạn phải bồi thường cho khách sạn những đồ bị hỏng hoặc thiếu mà bạn không gây ra.
giả dụ dùng đồ ăn uống mang sẵn trong tủ lạnh của khách sạn, sử dụng điện thoại của khách sạn, bạn phải tự thanh toán mức giá nảy sinh cho khách sạn lúc làm hồ sơ trả phòng. khi đi ra ngoài khách sạn, bạn nên mang theo Card của khách sạn (thông thường với in liên hệ và bản đồ) đề phòng đi lạc mang thể tự mình lên taxi về khách sạn. Bạn cũng nên xin số điện thoại cầm tay của HDV.
5. Kinh nghiệm chuẩn bị đồ ăn
lúc đi du hý Hồng Kông, Trung Quốc bạn nên chuẩn bị một ít thức ăn khô như muối vừng, ruốc, mì gói… ngừa bạn ko quen ăn xì dầu, đồ ăn phổ quát mỡ. bình thường các món ăn ở Trung Quốc sẽ không hợp khẩu vị du khách Việt Nam bởi độ cay, dầu mỡ... Trung Quốc không sử dụng nước mắm, ớt tương.
6. Kinh nghiệm khi đi sắm sắm ở Trung Quốc
Nhìn chung hàng hóa bên Trung Quốc rất rộng rãi cả về mặt hàng, chủng chiếc tới chất lượng và giá cả. lúc sắm hàng tại Trung Quốc, bạn nên chọn kỹ và mà cả giá (vì tập quán sắm bán của người TQ đề cập thách rất cao). khi đi tậu sắm nên sở hữu theo 1 máy tính nhỏ. đề cập cả khi HDV mang thiện ý giúp bạn tậu sắm, bạn cũng nên lưu ý cân đề cập và tham khảo giá cả trước khi mua, giảm thiểu xảy ra mọi hiểu lầm đáng tiếc nuối.
Tại Trung Quốc Đại lục, du khách ko cần phải tốn đa dạng tiền "tip" cho nhân viên phục vụ.
Vấn đề vệ sinh: tại các khu vực du hý như Cố Cung, chùa, đền tưởng niệm… vệ sinh được điều hành chặt chẽ. ví như người nào khạc nhổ, bỏ rác xuống tuyến phố, vệ sinh ko đúng nơi quy định sẽ bị phạt rất nặng.
Vấn đề văn hóa: Trong giao du, du khách nên tránh chuyện trò hay đề cập đến những vấn đề "nhạy cảm" can hệ đến chính trị, những trở ngại về biên cương, lịch sử chiến tranh. Người Trung Quốc rất thích bạn hỏi về nền văn hóa của họ.
Từ khóa: du lich Trung Quoc 2016
Thứ Tư, 13 tháng 9, 2017
Thứ Ba, 5 tháng 9, 2017
Vị Đạo Sĩ Tu Luyện 300 Năm Tại Núi Sâu Rừng Già Kể Về Bí Hiểm Về Công Năng Đặc Dị
Trên thế gian này có tồn tại những người tu đạo, đặc biệt trong những núi sâu rừng già, họ đã từng sống rất lâu, sở hữu người đã sống mấy trăm năm, thậm chí mấy ngàn năm. Điều này nói ra sở hữu thể phổ biến người sẽ ko tin nổi … Dưới đây là câu chuyện được đề cập lại của 1 người như vậy.
trước nhất xin được nhắc rõ, bài viết này chẳng hề là câu chuyện hư cấu. những gì được viết được đề cập, hoàn toàn đều là những trải nghiệm chân thật, cảm ngộ chân thật của bản thân tôi. các vị với thể tin, cũng mang thể ko tin, nhưng mong các vị hãy tu tích khẩu đức, đừng mang tạo nghiệp chướng cho bản thân mình.
các người thông thường trông thấy "300 năm" trong tiêu đề, nhất quyết sẽ cho rằng tôi đang nói phét, nhưng tôi xin nhắc với các vị rằng, tuổi thật sự của tôi xác thực là 330 tuổi, cũng chính là kể rằng tôi sinh ra vào giữa những năm Khang Hy triều đại nhà Thanh. Kỳ thật, 330 tuổi cũng không thể nhắc là rất già, những người hơn 2.000 tuổi tôi đều đã đích thân gặp qua, nghe nhắc còn mang những người sống trên 5.000 tuổi ở cõi trần, chỉ là không có dịp gặp được mà thôi.
Tôi là người Thành Đô, tỉnh Tứ Xuyên, giữa các năm Ung Chính, vì để tránh chiến loạn, Các bạn chúng tôi chạy nạn đến núi Đại Ba, miền bắc thức giấc Tứ Xuyên, nhưng ko may gặp phải lở đất, chung cuộc chỉ có một mình tôi may mắn thoát được, năm chậm triển khai tôi 30 tuổi. Về sau tôi bị lạc con đường trong núi, tự mình đã đi lang thang trong suốt mười mấy ngày liền, ngay chính vào khi gần bị đói chết, một vị Đạo sĩ đã cứu sống tôi. Vị Đạo sĩ này chính là sư phụ của tôi sau này, khi chậm tiến độ ông đã ở trong núi Đại Ba tu luyện hơn 700 năm. từ chậm tiến độ, tôi liền đi theo ông khởi đầu tu luyện. Ở đây cần phải nhắc rõ, tôi và sư phụ tuy đều là Đạo sĩ, tu luyện Pháp môn Tam Thanh, nhưng chúng tôi chẳng phải là Đạo giáo, ko mang một tí quan hệ gì mang Đạo giáo cả.
Sư phụ của tôi là người của triều đại nhà Đường, tuy đã tu luyện hơn 700 năm rồi, nhưng ông nhìn còn trẻ hơn tôi khi chậm tiến độ phổ biến. Bởi ông đã tu luyện tới chung cuộc rồi, dù mang cố gắng thế nào cũng không tu luyện lên trên được nữa, vậy nên đã thu tôi làm đồ đệ, truyền thừa Đạo chính thống trong môn tu luyện này của chúng tôi. Mọi người nhất mực sẽ không nghĩ được rằng, công pháp tu luyện trong môn này của chúng tôi, vô cùng vô cộng đơn thuần, đặc biệt phù hợp cho những người chây lười, bởi vì công pháp của chúng tôi chính là ngủ.
Sau khi sư phụ truyền công pháp tu luyện cho tôi xong, lần trước nhất tôi đã ngủ hơn một tháng, sau khi tỉnh giấc dậy thân thể với những biến đổi rất lớn, tất cả đã đổi thay thành 1 người khác vậy, khỏe mạnh hơn trước đây phần đông. Sau ngừng thi côngĐây, ông lại bảo tôi đọc "Đạo Đức Kinh", đọc xong kinh thơ lại đi ngủ. Cứ không ngừng đọc kinh thư, nằm ngủ như vậy, 1 lần dài nhất, tôi đã ngủ 1 giấc hơn hai năm. Cứ lặp đi lặp lại không giới hạn như vậy, 1 mạch tu luyện đến hơn 60 năm, rút cục tôi đã đạt tới cảnh giới tiểu thặng (thiên mục đã mở, đại chu thiên hầu hết đều đã được đả thông). lúc này tôi đã tu luyện được phổ biến công năng đặc dị, nếu tịch cốc (nhịn ăn nhịn uống mà không mệt mỏi), thuật ban vận, đi lại trên không, tha tâm thông, thấu thị luôn thể, v.v….Cũng phải nhắc thêm, kể bắt đầu từ bắt đầu tu luyện, tướng mạo của tôi như dừng lại ở tuổi 30, mãi cho đến tận hôm nay cũng ko có bất cứ sự đổi thay gì.
Tu luyện đến cảnh giới tiểu thặng, sư phụ bảo tôi trở lại cõi người đi vân du. Sư phụ nhắc, nếu tôi chìm đắm vào danh lợi thanh sắc, bị toàn cầu phồn hoa khiến cho mờ mắt, thì không cần trở về núi tu luyện nữa, tôi với thể tự mình chọn tuyến đường sau này. nếu như sau 3 năm, tôi vẫn ko bị sa ngã, thì hãy trở về núi Đại Ba tu luyện, ông sẽ chỉ đạo tôi tiếp tục tu luyện công pháp tiếp theo.
Vân du ở bên ngoài rất khổ, quy định cũng nhiều. Thứ nhất, trong dương thế ko được dùng bất nhắc công năng đặc dị nào, trước khi xuống núi sư phụ đã khóa hết công năng của tôi, bao gồm cả tịch cốc, bởi chỉ cần khoảng vân du, tôi tự mình nghĩ bí quyết giải quyết vấn đề ăn uống. Thứ hai, ko được đụng đến tiền bạc, chỉ mang thể duyệt y phương thức xin ăn để có được thức ăn. Thứ ba, còn mang rất nhiều giới luật, móc túi, gian dâm, uống rượu, v.v….giống như các quy định trong Phật giáo. Sư phụ với thể dùng thiên nhãn thông giám sát tôi mọi lúc mọi nơi, ví như tôi phạm phải bất cứ quy định nào, thì sẽ ko còn có cơ hội đi theo sư phụ tu luyện nữa.
Sau khi rời khỏi núi Đại Ba, tôi trước nhất đi tới Vị Nam vùng Thiểm Tây, sau Đó lại đi Đồng Quan. Ở Đồng Quan, tôi rút cuộc đã phải tự khắc phục vấn đề ăn uống. Bởi vì tướng mạo của tôi là 1 người đàn ông khỏe mạnh của tuổi 30, xin ăn hết sức cạnh tranh, thường hay bị mắng, chẳng sở hữu mấy người nào đồng ý bố thí cho tôi cả. Ở Đồng Quan tôi đã làm công cho 1 nhà địa chủ họ Lưu, chỉ cần sở hữu chỗ ăn chỗ ngủ, không cần tiền công. Địa chủ rất lấy khiến vui mừng, cũng đồng ý sở hữu tôi. Tôi cũng không mang tâm cảnh muốn đi các nơi khác, ở nhà địa chủ họ Lưu, thái hoà trải qua 3 năm, rất may là ko với phạm giới nào cả, thời hạn 3 năm đã hết, tôi lại trở về núi Đại Ba, kế bên sư phụ.
các ngày tháng sau này chính là không ngừng tu luyện, cứ bí quyết 35 năm 1 lần, đều sẽ phải xuống núi vân du mấy năm, với các khi sư phụ sẽ cộng đi vân du có tôi, lúc Đó tôi ko với bí quyết nào khiến biếng nữa, không thể sống thảnh thơi như ở nhà Lưu địa chủ nữa, mà mỗi ngày đểu cần phải ra ngoài xin ăn. Vân du rộng rãi năm tương tự, hết thảy chua ngọt cay đắng, phong ba bão tố của thiên hạ đều đã trải qua hết cả, nhưng ý chí tu luyện của tôi sớm muộn không phải bị lay dộng. Đối mang các thay đổi triều đại, thế sự biến hóa của người đời, chúng tôi xưa nay đều không can thiệp, bao gồm cả những tai nạn và chiến tranh kia, chúng tôi sớm muộn chẳng hề quản. Vì các thứ này đều là với định số, người nào loàn động, thì người Đó sẽ phải lãnh tai ách.
Tôi biết trong dương gian có đa số rất rộng rãi người sở hữu hứng thú sở hữu tu Đạo, nhưng họ ko rõ được rằng tu Đạo cần phải chịu đựng tất cả loại khổ, phải trải qua bao nhiêu dày vò và ma nạn. Chỉ pha mấy ấm trà, hứa vài người bạn, ngồi mà luận đạo, ngừng thi côngĐây chẳng phải là tu luyện, mà là nghỉ ngơi. Tu luyện thật sự, là phải trải qua đầy đủ loại khổ.
Sau khi tu luyện hơn 200 năm, nói 1 bí quyết xác thực là 1 năm trước lúc triều đại nhà Thanh sụp đổ, sư phụ của tôi qua đời, từ ngừng thi côngĐây về sau trường phái tu luyện của chúng tôi chỉ còn lại 1 mình tôi. mục tiêu sau cùng của tu Đạo chính là đắc Đạo thành Tiên, để sở hữu được sự vĩnh hằng của sinh mệnh, nhưng pháp môn tu luyện này của chúng tôi cao nhất chỉ mang thể tu đến "ngũ khí triều thiên", cách thức trường thọ bất lão vẫn còn 1 quãng rất xa. Sau lúc sư phụ khuất, thi thể ông chẳng phải bị mục nát, tôi đem nó bảo tồn trong 1 ngôi miếu cũ ở Hán Trung, về sau nơi này bị chiến tranh phá hủy, nhục thân của sư phụ cũng bị hủy luôn trong Đó. Thực ra, đây cũng ko sở hữu gì phải nuối tiếc cả, chẳng qua chỉ là 1 lớp da giết mổ mà thôi.
Sau khi sư phụ mất, tôi phải độc tu một mình. Đối có một người tu luyện đơn côi mà nói, cái khổ to nhất, chính là cô quạnh hiu và bơ vơ. với những lúc ngồi thiền một năm, sau lúc xuất định được mấy ngày rồi lại nhập định tiếp, mười mấy năm không thấy 1 bóng người, không đề cập 1 lời nào là chuyện rất thường ngày. Vì để khắc phục đơn chiếc buồn tẻ, tôi thích đi vân du, từ khi năm 1960, tôi vừa đi vân du vừa tiếp diễn việc tu luyện của mình.
Đợi đến măn 1988, cái năm xảy ra vụ hỏa thiến to ở núi Đại Hưng An, tôi rốt cục đã tu luyện đến cảnh giới cao nhất trong môn của chúng tôi là "ngũ khí triều thiên". khi này, công năng đặc dị của tôi, đã đạt đến cao độ trước nay chưa từng có, trên căn bản những công năng mà bạn từng nghe nói thì tôi đều sở hữu hết cả, hơn nữa công lực phát triển, hoàn toàn ko phải là thứ mà những người có công năng đặc dị trên dương thế kia mang thể so sánh được. Hơn nữa trong khoảng chậm tiến độ về sau, các khi vân du, tôi sở hữu thể không còn cần phải tuân thủ giới luật nữa, công năng đặc dị cũng có thể sự dụng tùy ý rồi, nhưng điều kiện đầu tiên là ko được phép can thiệp vào bất cứ sự tình nào của cõi trần con người, dẫu cho là 1 việc nhỏ rất là vụn vặt cũng ko được, nếu ko sẽ gặp phải báo ứng, hoặc công năng bị mất đi.
Từ khóa: http://minhbao.net/
trước nhất xin được nhắc rõ, bài viết này chẳng hề là câu chuyện hư cấu. những gì được viết được đề cập, hoàn toàn đều là những trải nghiệm chân thật, cảm ngộ chân thật của bản thân tôi. các vị với thể tin, cũng mang thể ko tin, nhưng mong các vị hãy tu tích khẩu đức, đừng mang tạo nghiệp chướng cho bản thân mình.
các người thông thường trông thấy "300 năm" trong tiêu đề, nhất quyết sẽ cho rằng tôi đang nói phét, nhưng tôi xin nhắc với các vị rằng, tuổi thật sự của tôi xác thực là 330 tuổi, cũng chính là kể rằng tôi sinh ra vào giữa những năm Khang Hy triều đại nhà Thanh. Kỳ thật, 330 tuổi cũng không thể nhắc là rất già, những người hơn 2.000 tuổi tôi đều đã đích thân gặp qua, nghe nhắc còn mang những người sống trên 5.000 tuổi ở cõi trần, chỉ là không có dịp gặp được mà thôi.
Tôi là người Thành Đô, tỉnh Tứ Xuyên, giữa các năm Ung Chính, vì để tránh chiến loạn, Các bạn chúng tôi chạy nạn đến núi Đại Ba, miền bắc thức giấc Tứ Xuyên, nhưng ko may gặp phải lở đất, chung cuộc chỉ có một mình tôi may mắn thoát được, năm chậm triển khai tôi 30 tuổi. Về sau tôi bị lạc con đường trong núi, tự mình đã đi lang thang trong suốt mười mấy ngày liền, ngay chính vào khi gần bị đói chết, một vị Đạo sĩ đã cứu sống tôi. Vị Đạo sĩ này chính là sư phụ của tôi sau này, khi chậm tiến độ ông đã ở trong núi Đại Ba tu luyện hơn 700 năm. từ chậm tiến độ, tôi liền đi theo ông khởi đầu tu luyện. Ở đây cần phải nhắc rõ, tôi và sư phụ tuy đều là Đạo sĩ, tu luyện Pháp môn Tam Thanh, nhưng chúng tôi chẳng phải là Đạo giáo, ko mang một tí quan hệ gì mang Đạo giáo cả.
Sư phụ của tôi là người của triều đại nhà Đường, tuy đã tu luyện hơn 700 năm rồi, nhưng ông nhìn còn trẻ hơn tôi khi chậm tiến độ phổ biến. Bởi ông đã tu luyện tới chung cuộc rồi, dù mang cố gắng thế nào cũng không tu luyện lên trên được nữa, vậy nên đã thu tôi làm đồ đệ, truyền thừa Đạo chính thống trong môn tu luyện này của chúng tôi. Mọi người nhất mực sẽ không nghĩ được rằng, công pháp tu luyện trong môn này của chúng tôi, vô cùng vô cộng đơn thuần, đặc biệt phù hợp cho những người chây lười, bởi vì công pháp của chúng tôi chính là ngủ.
Sau khi sư phụ truyền công pháp tu luyện cho tôi xong, lần trước nhất tôi đã ngủ hơn một tháng, sau khi tỉnh giấc dậy thân thể với những biến đổi rất lớn, tất cả đã đổi thay thành 1 người khác vậy, khỏe mạnh hơn trước đây phần đông. Sau ngừng thi côngĐây, ông lại bảo tôi đọc "Đạo Đức Kinh", đọc xong kinh thơ lại đi ngủ. Cứ không ngừng đọc kinh thư, nằm ngủ như vậy, 1 lần dài nhất, tôi đã ngủ 1 giấc hơn hai năm. Cứ lặp đi lặp lại không giới hạn như vậy, 1 mạch tu luyện đến hơn 60 năm, rút cục tôi đã đạt tới cảnh giới tiểu thặng (thiên mục đã mở, đại chu thiên hầu hết đều đã được đả thông). lúc này tôi đã tu luyện được phổ biến công năng đặc dị, nếu tịch cốc (nhịn ăn nhịn uống mà không mệt mỏi), thuật ban vận, đi lại trên không, tha tâm thông, thấu thị luôn thể, v.v….Cũng phải nhắc thêm, kể bắt đầu từ bắt đầu tu luyện, tướng mạo của tôi như dừng lại ở tuổi 30, mãi cho đến tận hôm nay cũng ko có bất cứ sự đổi thay gì.
Tu luyện đến cảnh giới tiểu thặng, sư phụ bảo tôi trở lại cõi người đi vân du. Sư phụ nhắc, nếu tôi chìm đắm vào danh lợi thanh sắc, bị toàn cầu phồn hoa khiến cho mờ mắt, thì không cần trở về núi tu luyện nữa, tôi với thể tự mình chọn tuyến đường sau này. nếu như sau 3 năm, tôi vẫn ko bị sa ngã, thì hãy trở về núi Đại Ba tu luyện, ông sẽ chỉ đạo tôi tiếp tục tu luyện công pháp tiếp theo.
Vân du ở bên ngoài rất khổ, quy định cũng nhiều. Thứ nhất, trong dương thế ko được dùng bất nhắc công năng đặc dị nào, trước khi xuống núi sư phụ đã khóa hết công năng của tôi, bao gồm cả tịch cốc, bởi chỉ cần khoảng vân du, tôi tự mình nghĩ bí quyết giải quyết vấn đề ăn uống. Thứ hai, ko được đụng đến tiền bạc, chỉ mang thể duyệt y phương thức xin ăn để có được thức ăn. Thứ ba, còn mang rất nhiều giới luật, móc túi, gian dâm, uống rượu, v.v….giống như các quy định trong Phật giáo. Sư phụ với thể dùng thiên nhãn thông giám sát tôi mọi lúc mọi nơi, ví như tôi phạm phải bất cứ quy định nào, thì sẽ ko còn có cơ hội đi theo sư phụ tu luyện nữa.
Sau khi rời khỏi núi Đại Ba, tôi trước nhất đi tới Vị Nam vùng Thiểm Tây, sau Đó lại đi Đồng Quan. Ở Đồng Quan, tôi rút cuộc đã phải tự khắc phục vấn đề ăn uống. Bởi vì tướng mạo của tôi là 1 người đàn ông khỏe mạnh của tuổi 30, xin ăn hết sức cạnh tranh, thường hay bị mắng, chẳng sở hữu mấy người nào đồng ý bố thí cho tôi cả. Ở Đồng Quan tôi đã làm công cho 1 nhà địa chủ họ Lưu, chỉ cần sở hữu chỗ ăn chỗ ngủ, không cần tiền công. Địa chủ rất lấy khiến vui mừng, cũng đồng ý sở hữu tôi. Tôi cũng không mang tâm cảnh muốn đi các nơi khác, ở nhà địa chủ họ Lưu, thái hoà trải qua 3 năm, rất may là ko với phạm giới nào cả, thời hạn 3 năm đã hết, tôi lại trở về núi Đại Ba, kế bên sư phụ.
các ngày tháng sau này chính là không ngừng tu luyện, cứ bí quyết 35 năm 1 lần, đều sẽ phải xuống núi vân du mấy năm, với các khi sư phụ sẽ cộng đi vân du có tôi, lúc Đó tôi ko với bí quyết nào khiến biếng nữa, không thể sống thảnh thơi như ở nhà Lưu địa chủ nữa, mà mỗi ngày đểu cần phải ra ngoài xin ăn. Vân du rộng rãi năm tương tự, hết thảy chua ngọt cay đắng, phong ba bão tố của thiên hạ đều đã trải qua hết cả, nhưng ý chí tu luyện của tôi sớm muộn không phải bị lay dộng. Đối mang các thay đổi triều đại, thế sự biến hóa của người đời, chúng tôi xưa nay đều không can thiệp, bao gồm cả những tai nạn và chiến tranh kia, chúng tôi sớm muộn chẳng hề quản. Vì các thứ này đều là với định số, người nào loàn động, thì người Đó sẽ phải lãnh tai ách.
Tôi biết trong dương gian có đa số rất rộng rãi người sở hữu hứng thú sở hữu tu Đạo, nhưng họ ko rõ được rằng tu Đạo cần phải chịu đựng tất cả loại khổ, phải trải qua bao nhiêu dày vò và ma nạn. Chỉ pha mấy ấm trà, hứa vài người bạn, ngồi mà luận đạo, ngừng thi côngĐây chẳng phải là tu luyện, mà là nghỉ ngơi. Tu luyện thật sự, là phải trải qua đầy đủ loại khổ.
Sau khi tu luyện hơn 200 năm, nói 1 bí quyết xác thực là 1 năm trước lúc triều đại nhà Thanh sụp đổ, sư phụ của tôi qua đời, từ ngừng thi côngĐây về sau trường phái tu luyện của chúng tôi chỉ còn lại 1 mình tôi. mục tiêu sau cùng của tu Đạo chính là đắc Đạo thành Tiên, để sở hữu được sự vĩnh hằng của sinh mệnh, nhưng pháp môn tu luyện này của chúng tôi cao nhất chỉ mang thể tu đến "ngũ khí triều thiên", cách thức trường thọ bất lão vẫn còn 1 quãng rất xa. Sau lúc sư phụ khuất, thi thể ông chẳng phải bị mục nát, tôi đem nó bảo tồn trong 1 ngôi miếu cũ ở Hán Trung, về sau nơi này bị chiến tranh phá hủy, nhục thân của sư phụ cũng bị hủy luôn trong Đó. Thực ra, đây cũng ko sở hữu gì phải nuối tiếc cả, chẳng qua chỉ là 1 lớp da giết mổ mà thôi.
Sau khi sư phụ mất, tôi phải độc tu một mình. Đối có một người tu luyện đơn côi mà nói, cái khổ to nhất, chính là cô quạnh hiu và bơ vơ. với những lúc ngồi thiền một năm, sau lúc xuất định được mấy ngày rồi lại nhập định tiếp, mười mấy năm không thấy 1 bóng người, không đề cập 1 lời nào là chuyện rất thường ngày. Vì để khắc phục đơn chiếc buồn tẻ, tôi thích đi vân du, từ khi năm 1960, tôi vừa đi vân du vừa tiếp diễn việc tu luyện của mình.
Đợi đến măn 1988, cái năm xảy ra vụ hỏa thiến to ở núi Đại Hưng An, tôi rốt cục đã tu luyện đến cảnh giới cao nhất trong môn của chúng tôi là "ngũ khí triều thiên". khi này, công năng đặc dị của tôi, đã đạt đến cao độ trước nay chưa từng có, trên căn bản những công năng mà bạn từng nghe nói thì tôi đều sở hữu hết cả, hơn nữa công lực phát triển, hoàn toàn ko phải là thứ mà những người có công năng đặc dị trên dương thế kia mang thể so sánh được. Hơn nữa trong khoảng chậm tiến độ về sau, các khi vân du, tôi sở hữu thể không còn cần phải tuân thủ giới luật nữa, công năng đặc dị cũng có thể sự dụng tùy ý rồi, nhưng điều kiện đầu tiên là ko được phép can thiệp vào bất cứ sự tình nào của cõi trần con người, dẫu cho là 1 việc nhỏ rất là vụn vặt cũng ko được, nếu ko sẽ gặp phải báo ứng, hoặc công năng bị mất đi.
Từ khóa: http://minhbao.net/
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)